Kết quả tìm kiếm cho "làng ghe xuồng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1070
Suốt 15 năm, quán bún sả giản dị dưới chân núi Ba Thê của chị Mai Thị Dung, ngụ ấp Tân Hiệp A, xã Óc Eo (An Giang) vẫn lặng lẽ tỏa hương thơm nồng, trở thành điểm hẹn ẩm thực quen thuộc của người dân xứ núi.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Giữa màu xanh của đại ngàn, cầu treo Kon Klor như một dải lụa bắc qua dòng Đăk Bla. Vẻ đẹp hài hòa giữa kiến trúc, thiên nhiên và văn hóa đã biến cây cầu thành biểu tượng của Kon Tum (Quảng Ngãi) trong lòng du khách.
Nếu đò ngang chỉ đưa khách qua một khúc sông thì đò dọc là những chuyến xuôi ngược theo cả một tuyến sông, len lỏi qua nhiều bến, chở người, hàng hóa và cả nhịp sống của vùng sông nước. Có thời, đò dọc là “mạch máu giao thông” của miền Tây. Nhưng khi đường bộ phát triển, những chuyến đò ấy cũng dần thưa.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Thay vì loay hoay tìm chỗ gửi xe ở khu trung tâm TPHCM, giờ đây, người dân đã có thể bắt đầu hành trình khám phá thành phố từ một trạm xe buýt gần nhà với giá 0 đồng.
Hà Giang tháng 8 có gì đẹp? Khám phá mùa xanh cao nguyên đá, ruộng bậc thang, đèo Mã Pì Lèng và Ha Giang Loop cùng HaGiangGo.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Những mẻ cá cơm tươi rói mang lại thu nhập đáng kể cho nhiều hộ dân ở làng Dăng (xã Ia O, tỉnh Gia Lai), nhất là từ khi cá cơm trở thành nguyên liệu để làm nên món bánh tráng cá cơm - đặc sản dân dã nhưng khá nổi tiếng của địa phương.
Có những hương vị chỉ tìm thấy khi mùa về. Hạt nếp vụ mùa lớn lên chậm rãi giữa ruộng đồng thuận thiên, mang theo mùi phù sa, nắng gió và sự cần mẫn của người trồng. Qua bàn tay người quê, hạt nếp hóa thành những món bánh giản dị, giữ nguyên vị ngọt lành của ký ức và của một miền quê còn sống theo nhịp đất trời.
Từ nghề gác kèo ong truyền thống truyền đời dưới tán rừng tràm, những người con của vùng đất U Minh Thượng đã và đang viết tiếp câu chuyện khởi nghiệp.